﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Bài thơ Đôi dép</title><link>http://forum.vdc2.vn/</link><description /><copyright>(c) VDC2 Forums</copyright><ttl>30</ttl><item><title>Re:Bài thơ Đôi dép (admin)</title><description>  CHÂN KHÔNG! &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Bài thơ này tôi viết tặng em &lt;br&gt;      Kể chuyện tại sao chân mình khập khiễng &lt;br&gt;      Đau quằn quại mỗi khi di chuyển &lt;br&gt;      Buốt thân mình ngay cả lúc ngủ mơ &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Vừa lọt lòng ra có mang dép bao giờ &lt;br&gt;      Chỉ chân không cũng biết bò, biết đứng &lt;br&gt;      Lúc bước đi cũng hai chân chịu đựng &lt;br&gt;      Lên dốc, xuống đồi, không dép có sao?!! &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Đi đứng vững vàng chằng bước thấp bước cao &lt;br&gt;      Cứ chân không hết đi rồi lại chạy &lt;br&gt;      Ngang dọc tung hoành bốn phương tự tại &lt;br&gt;      Rong ruổi sông hồ xuôi ngược gần xa &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Nếu cứ thảnh thơi yên phận mình ta &lt;br&gt;      Thì bây giờ có chuyện chi để viết &lt;br&gt;      Một phút u mê - ngàn năm nuối tiếc &lt;br&gt;      Xỏ chân vào mang nặng kiếp cùm gông &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Cũng tại lòng tham chưa hết bên trong &lt;br&gt;      Nên phải "Diện" cho bề ngoài thiệt đẹp &lt;br&gt;      Quần áo mới phải đóng thêm Đôi dép &lt;br&gt;      Bước "khập khều" nhưng vẫn cố tình mang &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Đến một hôm, một chiếc rách tan hoang &lt;br&gt;      Nếu vứt cả đôi trong lòng lại tiếc &lt;br&gt;      Mang một chiếc đứng đi không lẫm liệt &lt;br&gt;      Nan giải vô ngần, biết tính sao đây?! &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Bỏ dép ra, chân bước tựa trên mây &lt;br&gt;      Mang Dép quen rồi, bỏ sao chịu nổi &lt;br&gt;      Mua đôi mới! bỏ chiếc còn cũng tội! &lt;br&gt;      Thơ thẩn ra vào ăn ngủ chẳng yên &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Thôi đánh liều kiếm đại chiếc nào nguyên &lt;br&gt;      Miễn còn mới nhập làm đôi cũng được &lt;br&gt;      Thấp hay cao cũng thoả lòng mong ước &lt;br&gt;      Xỏ chân vô, ôi sung sướng vô ngần! &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Có ngờ đâu cái thích hại cái thân &lt;br&gt;      Đi đứng bây giờ chân cao chân thấp &lt;br&gt;      Mỗi một bước là một lần phải vấp &lt;br&gt;      Đứng chỉ một chân nhức mỏi vô cùng! &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Đi xa về quăng Dép ngã lăn đùng &lt;br&gt;      Xoa bóp bàn chân xuýt xoa đau rát! &lt;br&gt;      Là chưa kể lúc chân trầy, ghẻ lác &lt;br&gt;      Sợ kinh hồn Đôi Dép dẫu mới tinh !!!!!! &lt;br&gt;  </description><link>http://forum.vdc2.vn/fb.ashx?m=251</link><pubDate>Thu, 08 Apr 2010 16:36:05 GMT</pubDate></item><item><title>Re:Bài thơ Đôi dép (admin)</title><description>  &lt;b&gt;&lt;i&gt;(Đáp lại bài Đôi Dép)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Bài thơ đầu em chép tặng anh &lt;br&gt;      Là bài thơ anh chép về đôi dép &lt;br&gt;      Nhưng tất cả chỉ còn là nước mắt &lt;br&gt;      Anh xa rồi, em nhớ lắm thay &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Mối tình đầu trôi vụt tầm tay &lt;br&gt;      Tình đã qua, có bao giờ trở lại? &lt;br&gt;      Rồi một ngày, tình cờ qua trang mạng &lt;br&gt;      Em vô tình, gặp lại "đôi dép" xưa &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      "Đôi dép" kia chẳng cũ kỹ bao giờ &lt;br&gt;      Chỉ có tình em là trôi vào kỷ niệm &lt;br&gt;      Nhưng vẫn thế, trong dòng đời xuôi ngược &lt;br&gt;      Dép một đôi,... &lt;br&gt;      Em và anh, hai ngả con đường.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;  </description><link>http://forum.vdc2.vn/fb.ashx?m=250</link><pubDate>Thu, 08 Apr 2010 16:34:07 GMT</pubDate></item><item><title>Re:Bài thơ Đôi dép (admin)</title><description>  &lt;b&gt;&lt;i&gt;(Đáp lại bài Đôi Dép)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;br&gt;      &amp;nbsp; &lt;br&gt;      Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.  &lt;br&gt;      Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhau  &lt;br&gt;      Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.  &lt;br&gt;      Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.  &lt;br&gt;      Lại bắt em tì lên mặt đất thô.  &lt;br&gt;      Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời  &lt;br&gt;      Lại biết rằng đất đen em đang tựa.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.  &lt;br&gt;      Của sức người của vinh nhục bon chen.  &lt;br&gt;      Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.  &lt;br&gt;      Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.  &lt;br&gt;      Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.  &lt;br&gt;      Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.  &lt;br&gt;      Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.  &lt;br&gt;      Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.  &lt;br&gt;      Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.  &lt;br&gt;      Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.  &lt;br&gt;      Chẳng thể là hình dáng của hai ta.  &lt;br&gt;      Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.  &lt;br&gt;      Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von.  &lt;br&gt;  </description><link>http://forum.vdc2.vn/fb.ashx?m=249</link><pubDate>Thu, 08 Apr 2010 16:32:48 GMT</pubDate></item><item><title>Bài thơ Đôi dép (admin)</title><description>  &lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3123/2684232393_0a3f6ee7ab.jpg"&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;     &lt;b&gt;&lt;/b&gt;&amp;nbsp; &lt;br&gt;      &lt;b&gt;&lt;/b&gt;&amp;nbsp; &lt;br&gt;      &lt;b&gt;&lt;/b&gt;&amp;nbsp; &lt;br&gt;      &lt;b&gt;ĐÔI DÉP  &lt;br&gt;      &lt;/b&gt;Nguyễn Trung Kiên  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Bài thơ đầu anh viết tặng em  &lt;br&gt;      Là bài thơ anh kể về đôi dép  &lt;br&gt;      Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết  &lt;br&gt;      Những vật tầm thường cũng biến thành thơ.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ  &lt;br&gt;      Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước  &lt;br&gt;      Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược  &lt;br&gt;      Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao  &lt;br&gt;      Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp  &lt;br&gt;      Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác  &lt;br&gt;      Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi  &lt;br&gt;      Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng  &lt;br&gt;      Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết  &lt;br&gt;      Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Cũng như mình trong những lúc vắng nhau  &lt;br&gt;      Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía  &lt;br&gt;      Dẫu bên cạnh đã có người thay thế  &lt;br&gt;      Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Đôi dép vô tri khắng khít song hành  &lt;br&gt;      Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối  &lt;br&gt;      Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội  &lt;br&gt;      Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời  &lt;br&gt;      Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái  &lt;br&gt;      Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại  &lt;br&gt;      Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung.  &lt;br&gt;       &lt;br&gt;      Hai mảnh đời thầm lặng bước song song  &lt;br&gt;      Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc  &lt;br&gt;      Chỉ còn một là không còn gì hết  &lt;br&gt;      Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.  &lt;br&gt;  </description><link>http://forum.vdc2.vn/fb.ashx?m=248</link><pubDate>Thu, 08 Apr 2010 16:31:32 GMT</pubDate></item></channel></rss>
